Thật sự nói về "20 năm Sân Khấu" tức là nói về kỷ niệm trên các chương trình Paris By Night và kỷ niệm qua những chuyến lưu diễn cùng với các anh chị em nghệ sĩ. Chưa kể tôi cũng muốn nhắc đến các nhạc sĩ tôi đã từng có cơ hội làm việc chung mà bây giờ đã nằm xuống chẳng hạn Nhật Ngân, Văn Phụng, Hoàng Thi Thơ, Châu Kỳ, Tùng Giang, Thanh Sơn... Và mới đây là nhạc sĩ Trần Trịnh, rồi còn những gặp gỡ khi tôi thành lập nhóm kịch Thúy Nga, và viết kịch bản cho họ diễn.

Có thể là không tốn và cũng có thể là tốn nhiều, vì kiến thức không thể có qua một đêm ngủ dậy sáng ra là có ngay, kiến thức được định nghĩa như là một sự gom góp dần dần mỗi thời gian, thí dụ như những kiến thức về âm nhạc, về ca dao tục ngữ, lịch sử, về văn chương, địa lý, nhân văn mà tôi thường hay nói trên các tác phẩm của Paris By Night là sự tích lũy từ nhiều khía cạnh dồn lại như kinh nghiệm sống trong xã hội, những kiến thức lúc tôi còn đi dạy hoặc kiến thức lúc tôi đi lính, đi cải tạo rồi những kinh nghiệm khi tôi mới bước chân sang Canada định cư, hay hằng ngày tôi đọc sách, coi chương trình trên TV... Dĩ nhiên nói về kiến thức thì vô chừng, trong xã hội này có hàng vạn người có kiến thức nhiều hơn tôi gấp bội nhưng vấn đề có dùng được hay không hoặc dùng đúng hay không.

Nguyễn Ngọc Ngạn là một người nổi tiếng, trong lãnh vực văn chương cũng như trong vai trò MC. Điều đó ai cũng biết. Sự nổi tiếng của anh đưa tới lòng yêu thích nơi nhiều người và ngược lại cũng không tránh được tình trạng trái ngược hoặc có khi là sự dửng dưng. Một người được coi là “người của đám đông” chắc chắn không sao tránh khỏi những dị biệt nơi vấn đề tình cảm ở phiá độc giả hoặc khán thính giả dành cho mình. Ái mộ anh hoặc không là một chuyện khác, tưởng chẳng nên đề cập tới. Nhưng dù thế nào, không ai phủ nhận được những đóng góp của anh trong giới chữ nghĩa. Và nhất là từ 12 năm qua, anh đã trở thành một người điều khiển chương trình, thường được gọi là MC, vững vàng với một con đường đi riêng biệt. Tuy nhiên, cuộc sống ngoài đời của anh cùng những sinh hoạt của anh, đặc biệt trong những sinh hoạt trình diễn có những điều ít hoặc chưa được biết tới. Có lẽ đây là thời điểm để có được một số khám phá về Nguyễn Ngọc Ngạn, do chính anh kể...

Tôi sẽ nói nhiều nhưng nói ngắn, thí dụ phớt qua một kỷ niệm thì tôi sẽ nói ngắn bởi vì thời gian không có nhiều, thêm vào đó đại đa số các bài hát của ca sĩ đều do tôi yêu cầu bởi vì từng bài hát mà các ca sĩ trình bày đều có kỷ niệm gắn bó với tôi trong hai mươi năm qua, bên cạnh đó vì đây là show Nguyễn Ngọc Ngạn, nên nó phải có chút gì khác với gần 90 cuốn Paris By Night tôi đã làm MC trước đây.

Trong các tác phẩm DVD của Trung Tâm Thúy Nga thì không bị lập đi, lập lại nhưng trong những chương trình quay trực tiếp thì những chuyện cười, pha trò hay chuyện thời sự, có sự lập lại nhưng dĩ nhiên là chương trình ở nhiều thành phố khác nhau.

Cũng may mắn cho tôi là kể từ ngày đầu tiên tôi hợp tác với Trung Tâm Thúy Nga đến hôm nay, chưa bao giờ tôi phải trình bày bất cứ điều gì liên quan đến vấn đề kịch bản tôi viết để chuẩn bị cho chương trình thu hình cả, nói chung là Trung Tâm Thúy Nga luôn để cho người MC được tự do, nhưng cũng chính vì vậy mà tự mình cảm thấy mình phải biết làm thế nào cho công việc của mình được hoàn tất mỹ mãn, cũng như mình phải chịu trách nhiệm với tất cả những gì mình nói trên sân khấu.

Kinh tế có xuống thấp nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng đến các chương trình ca nhạc của ca sĩ vì hiện nay phong trào làm chương trình phần lớn do các sòng bài tổ chức để kéo khách đến đánh bài. Một yếu tố khác đó là tệ nạn sang băng lậu ở bên ngoài đối với vấn đề ra các sản phẩm DVD hay CD từ các trung tâm như Thúy Nga, Vân Sơn, Asia... Ðây là một điều làm nhiều nhà tổ chức cũng như các trung tâm ca nhạc lớn nhỏ đều đau đầu, tóm lại kinh tế dù có xuống dốc nhưng không ảnh hưởng đến vấn đề làm DVD hay CD gì cả, vì giá bán của một cuốn DVD thật sự chỉ là trên $20 thì so ra vẫn còn rất rẻ, thế nhưng tệ nạn mua băng đĩa copy đã trở thành thói quen.

Khi gặp một show vắng khách "ghế nhiều hơn người đi xem" thì luôn luôn người nghệ sĩ sẽ tự hỏi là có phải vì khách không thích mình nữa hay vì đụng show? Dĩ nhiên lúc đó mình sẽ phải khựng lại chứ không thể nào còn nhiều hứng thú để trình diễn giống như bình thường được.

“Tôi không có e-mail, không có computer và là người nghệ sĩ duy nhất trên thế gian này không có Cell phone. Tôi không biết computer là gì. Người ta cứ bảo tôi là e-mail, tôi không hiểu e-mail là gì . Người ta hỏi ông có vào internet không? Tôi bảo không biết internet là cái gì mà vào”

Lời Nguyễn Ngọc Ngạn vừa nói hẳn cũng đáng được coi như một khám phá thú vị về một người được coi như ở trong thành phần những nghệ sĩ nổi tiếng nhất, không những ở hải ngoại mà còn ở cả trong nước. Việc không sử dụng những phương tiện hiện đại trong một xã hội văn minh, tân tiến của Nguyễn Ngọc Ngạn cũng đã khiến cho ban giám đốc trung tâm anh hợp tác từ 12 năm nay là Thúy Nga lưu ý, khi có việc cần liên lạc gấp. Tuy nhiên, Nguyễn Ngọc Ngạn có một lý do xác đáng cho việc không dùng điện thoại di động chẳng hạn:“Thủy với ông Lai bảo tôi là làm việc hàng ngày mà sao không có e-mail, không có Cell phone. Tôi trả lời là thứ nhất tôi không ra khỏi nhà, tôi xài cell phone làm chi ?”

Như vậy, những khán thính giả của Nguyễn Ngọc Ngạn còn có được thêm một khám phá về một con người mà họ cho rằng rất bận rộn trong việc giao tế và có những tiếp xúc rất rộng rải. Nhưng thật ra con người đó sống một cách gần như biệt lập cùng vợ và một con trai trong một ngôi nhà khang trang tại thành phố Toronto, là nơi chỉ tiếp đón những bạn bè thân. Ngoài những chuyến lưu diễn cho các “live shows” hoặc thu hình cho trung tâm Thúy Nga, Nguyễn Ngọc Ngạn chỉ dành thì giờ cho việc đọc sách, viết sách hoặc coi phim: “Nhất là phim thì tôi phải coi thường xuyên, gần như ngày nào cũng phải coi những show Mỹ để có thể học hỏi ở đó rất nhiều”

Chính nhờ sự học hỏi và tìm tòi đó, Nguyễn Ngọc Ngạn đã có thêm được nhiều kinh nghiệm để bổ sung cho hai nghề nghiệp chính của anh từ nhiều năm qua là viết văn và điều khiển chương trình. Nghề sau này càng ngày càng tỏ ra lấn lướt nghề trước là nghề anh bắt đầu theo đuổi từ năm 1979.

Ðức Tuấn (Người Việt)